xuxu





Thế là đã kết thúc năm 2011. Vẫn như những năm trước, một năm dài trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa. Những ngày đếm ngược cho hết một năm cũ, cũng là dịp nhìn lại những gì đã trải qua. Mình đã có một năm 2011 như thế nào? Thoáng nhìn qua sẽ thấy thật nhiều cột mốc đáng nhớ, với những màu hồng tươi đẹp. Nhưng mình vẫn thấy xen giữa những điều tốt đẹp, những thành công rực rỡ đó, là những khoảng lặng.




-->đọc tiếp...
xuxu




Trong một lần lướt qua những bài viết cũ trên blog, bất chớt bắt gặp bài viết đề ngày 17/12/2010, nghĩa là một tuần trước Noel năm ngoái, cũng là tròn một năm khi mình viết những dòng này. Đó là bài viết kỷ niệm 4 năm viết blog của mình. Mới giật mình nhận ra, khác với mọi năm, năm nay mình đã hoàn toàn quên mất chuyện kỷ niệm này. Cũng như cả một năm dài bỏ bê việc viết lách.


-->đọc tiếp...
xuxu





Đường xưa

Có những lúc chợt nhận ra mình đã tình cờ rẽ vào, và đang đi trên một con đường mà đã lâu rồi, vì nhiều lý do, chẳng hề ghé qua. Những con đường đi mãi đã thành quen, đã thuộc từng ngã rẽ, từng góc phố. Vẫn nhớ những bóng hình quen thuộc ở một góc ngã tư, bên vệ đường, hay dưới những tàng cây. Những người dưng mà quen thuộc, vì ngày nào đi ngang cũng đưa mắt nhìn họ kiếm tìm, như một thói quen. Và biết rằng sẽ bỗng dưng cảm thấy trống vắng nếu một ngày kia, trên những con đường quen thuộc lại không còn trông thấy những bóng hình ấy nữa.

Đi trên những con đường xưa và nhớ rõ đã cùng ai đi trên con đường ấy. Những chuyến xe lăn bánh trên đường dài trong chiều thu lá đổ, ấm mình trong một vòng tay. Những bước chân trên con đường in dấu nắng, vẫn thong thả nhẹ nhàng vì chung một chiếc ô. Những mái hiên dẫu chỉ tìm đến một lần giữa một cơn mưa bất chợt, vẫn không thể nào quên được vì đã có hai bàn tay nắm chặt vào nhau, sũng nước nhưng ấm áp lạ thường.

---

Bạn cũ
Vu vơ chat với N vào một chiều mệt mỏi. N ngẫu hứng đòi họp mặt bạn cũ 12. Bốn năm ở Sài Gòn, bao nhiêu lần hò hẹn, chẳng bao giờ thành. Rồi gật đầu, vì dẫu sao cũng là một cách không phải trải qua một buổi tối nóng bức, chẳng biết làm gì ngoài bật nhạc thật to trong căn nhà trống vắng. Thế là đi, có nghĩa là gọi điện, nhắn tin, rủ rê, và chờ đợi. Vẫn vậy, biết bao nhiêu năm rồi. Nhưng rồi gặp nhau là quên hết. Những câu chuyện cũ, nhưng không bao giờ cũ. Bạn bè nói, sao mình không khác. Thì có đứa nào khác đâu. Hóa ra cuộc hội họp đầu tiên ở Sài Gòn, dù với số lượng vô cùng ít ỏi, lại là khi hầu hết đã xong đại học. Mà có ý nghĩa gì đâu, những người-trẻ-hai-mươi-hai-tuổi, vẫn chí chóe, ồn ào, nhí nhố chẳng khác gì những ngày 19, 20. Không có chỗ cho những chuyện to lớn như sự nghiệp, tương lai, tất cả vẫn cứ đùa chọc nhau bằng những câu chuyện cười dường như chưa bao giờ cũ, và lại cùng ôm bụng cười sặc sụa. Rất lâu rồi, mình có nói có rất ít người có thể làm mình thoải mái như vậy.

Bây giờ, điều đó vẫn đúng. Và luôn đúng, mình tin vậy.

---

Sân ga

Hình ảnh sân ga với chuyến tàu đêm cuối cùng, với ngọn đèn vàng heo hắt soi bóng những giọt mưa đêm rả rít cứ đeo bám lấy suy nghĩ mình suốt buổi sáng ngày em đi. Ngày em đi, trời cũng bắt đầu bằng một cơn mưa, nhưng rồi đó dường như là cơn mưa cuối cùng cho đến bây giờ. Đêm đưa em ra ga, trời đã thôi mưa. Nhưng sân ga thì vẫn vậy, vẫn vắng vẻ và lặng lẽ. Mình từng viết về sân ga, khi chưa một lần đến đó. Và giờ đây đã đến cùng em, và phải đứng nhìn em qua ô cửa cho đến khi đoàn tàu đi xa. Đã nhớ em ngay từ hồi còi tàu đầu tiên vang lên. Và đang đếm từng ngày, đến ngày đoàn tàu quay về, mang em trở lại để những ngày vắng vẻ này chóng lùi xa.


-->đọc tiếp...
22
xuxu




Sinh nhật 22 tuổi đến giữa những ngày tháng mệt nhoài vì công việc và cảm xúc chông chênh giữa hạnh phúc và những nỗi lo vô hình. Và việc viết lách dường như đã là cái gì đó thuộc về ngày xưa. Vẫn thấy mình trống rỗng và bất lực mỗi lần nhìn màn hình trắng xóa, suy nghĩ đầy đầu, tay muốn gõ nhưng cảm xúc vô hồn, và thế là chẳng có chữ nào được viết.



-->đọc tiếp...
xuxu




Vài dòng vu vơ giữa giờ nghỉ trưa...



-->đọc tiếp...
xuxu




Phải chăng cũng đã đến lúc thời đại của CD (compact disk) chấm dứt, khi mà các công nghệ lưu trữ dạng số ngày càng phát triển và việc tải các nội dung số từ internet về máy cá nhân ngày nay là dễ như trở bàn tay?



-->đọc tiếp...
xuxu




Tháng 11/2010, Yahoo! cho ra mắt phiên bản beta thứ 11 của trình nhắn tin tức thời (IM - instant messaging) nổi tiếng Yahoo!Messenger (Y!M) của mình. Trước đó một tháng, Skype cũng công bố Skype 5.0 – chương trình điện thoại internet phổ biến nhất hiện nay. Trong thời điểm mà người ta có thể chat ngay trên các mạng xã hội (như facebook) hay từ hộp mail của mình (Gmail), thì những chương trình IM độc lập như Y!M và Skype vẫn không ngừng cải tiến. Từ khi ra đời lần đầu tiên vào năm 1996, những chương trình IM, mà người dùng Việt Nam quen gọi là chương trình chat, đã chứng minh được tính lợi ích của mình, và từ đó không ngừng phát triển trong chặng đường dài 15 năm. Hãy cùng điểm lại lịch sử của ứng dụng được sử dụng bởi hầu hết cư dân mạng này.



-->đọc tiếp...